Khoanglang89
Bạn hãy đăng nhập hoặc đăng ký
Khoanglang89

NHẬN THIẾT KẾ WEBSITE/ SOFTWARE - LÀM ĐỒ ÁN TỐT NGHIỆP, ĐỒ ÁN CHUYÊN MÔN NGÀNH CÔNG NGHỆ THÔNG TIN


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Để cuộc sống ra khỏi tình yêu on Sun Jul 03, 2016 5:41 pm

Admin


Admin
Admin
Loading

Ở những tháng ngày xưa cũ đó. Nơi những phút giây hạnh phúc khi tình yêu ở lại, chúng ta đã từng đặt cuộc sống với biết bao tính toán và lựa chọn ra khỏi tình yêu. Thứ tình cảm đó  thật sự rất đẹp và đáng trân trọng. Dù đi qua biết bao nhiêu tháng ngày cô đơn dài đằng đẵng chúng ta vẫn có lúc chợt nhớ về rồi mỉm cười mãn nguyện. Có lẽ rằng chúng ta sẽ hạnh phúc nếu như có thể đặt những toan tính của cái được gọi cuộc sống ra khỏi tình yêu. Tình yêu thật sự nên chỉ là tình yêu đơn thuần mà thôi!
Tôi vẫn còn giữ những món quà vẫn chưa kịp một lần gửi đi, những dòng tâm sự chưa một lần được nói tới. Những thứ vẫn còn đang dang dở đó không biết vì lí do gì mà vẫn chưa được thực hiện nữa. Đôi khi trong cuộc sống tôi cũng gặp những con người họ cứ mãi giữ bên mình những thứ vụn vặt, bé nhỏ. Đó có thể là một con gấu bông cũ kĩ, một chiếc áo sơ mi sờn rách cả cổ hay là một chiếc bút mực mà chẳng thể nào viết nổi một chữ nào nữa. Không biết những thứ đó có gắn với những kỉ niệm gì, nhưng tôi biết chắc chắn rằng những thứ họ trân trọng là thứ tình cảm không tính toán gì cả. Những thứ bé nhỏ ấy thôi nhưng trên tất cả là tấm lòng mà con người dành cho nhau. Họ đã để những toan tính trong cuộc sống ra khỏi tình yêu, để lại trong trái tim nhau những kỉ niệm đáng trân trọng nhất.

Theo thời gian, chúng ta sẽ bỏ dần  đi những tiêu chuẩn và hình mẫu của mình trong tình yêu, sẽ không còn những thứ mà khi còn rất trẻ chúng ta đã từng nghĩ tới. Trong cuộc sống khi gặp được một ai đó có tình cảm với mình chúng ta thường đặt ra trong suy nghĩ biết bao nhiêu câu hỏi. Người ấy có phải là người tốt không? Người ấy có gia đình có điều kiện hay không? Người ấy có công việc hay học vấn ổn định hay không?  Người ấy có thể mang lại cho chúng ta cuộc sống tốt đẹp hay không? ... Với biết bao nhiêu câu hỏi với ý nghĩa là có hay không đó chúng ta đã để mất đi những người thật sự yêu thương mình, cũng chỉ vì một vài tiêu chuẩn đánh giá với câu trả lời là không. Người thì quá già, người thì quá trẻ, người thì quá béo, người lại quá gầy, người thì quá nghèo,... Và rồi khi về sau chúng ta nhận được một thứ dành lại cho bản thân mình là “quá muộn”.
Không biết là có ai trên đời này khi sinh ra được quyền lựa chọn cho bản thân mình rằng sẽ phải sinh ra trong một gia đình danh giá. Có ai được lựa chọn mình sẽ sinh ra trong hòa bình hay chiến tranh. Chẳng có ai được lựa chọn ba mẹ mình là người tốt hay kẻ xấu. Cũng chẳng có ai được lựa chọn mình sẽ có khuôn mặt đẹp và một chiều cao lý tưởng. Chẳng có một ai được may mắn lựa chọn những điều đó cả. Có chăng thứ mà họ có thể lựa chọn trong cuộc sống của mình là để những đứa trẻ mình sinh ra được sống trong yêu thương và hòa bình. Họ sẽ là những ông bố bà mẹ chăm sóc con trong điều kiện và hoàn cảnh tốt. Họ có thể lựa chọn cho mình sẽ làm những việc xấu hay những điều ác. Họ có thể lựa chọn làm cho tâm hồn mình trở nên cao đẹp và bao dung. Vậy nên những thứ mà không thể lựa chọn đó của mỗi người thì đừng dùng nó làm tiêu chuẩn để đánh giá người khác khi mình có may mắn hơn họ một chút. Hãy nhìn vào những thứ mà họ đang từng ngày từng giờ phải đối diện và cố gắng vượt qua, dù với bạn đó chỉ là thứ nhỏ bé, đơn giản. Với họ chỉ một chút bé nhỏ ấy thôi họ cũng đã phải cố gắng và nỗ lực hơn những người khác rất nhiều.
Con người không phải ai cũng may mắn có đầy đủ hết những điều kiện thật tốt. Nhưng theo thời gian nhờ sự nỗ lực và cố gắng của bản thân họ sẽ trở nên tốt đẹp và đầy đủ hơn. Chúng ta trong tình cảm lại chỉ đánh giá ở một giai đoạn nào đấy, khi thấy họ không có đầy đủ những thứ mà bản thân mình mong muốn mà bỏ rơi họ. Ai dám đảm bảo mười hay hai mươi năm sau chúng ta sẽ vẫn như bây giờ? Con người xấu hay tốt, nghèo hay giầu sang không thể chỉ biết ở hiện tại. Có khi phải đánh đổi bằng một cuộc sống trong nghèo khó để biết rằng chúng ta giầu có hơn ai hết cả về tâm hồn và bản chất. Nghèo khổ hay thấp hèn sẽ chỉ được con người chấp nhận khi họ nghĩ vậy mà thôi. Có những người họ có đủ tất cả về tiền tài, danh lợi và cả địa vị trong xã hội này nhưng họ lại không bao giờ thấy đủ, vì đơn giản đến một nụ cười tự nhiên thoải mái trong cuộc sống họ cũng không có. Họ bận, bận vì phải đeo lên mặt những chiếc mặt nạ khi đối diện với những kẻ mạnh hơn, khi đối diện với chính bản thân mình và khi đối diện với những thứ họ cảm thấy mình là cao thượng. Còn có những người họ không có gì cả nhưng họ vẫn mỉm cười, nụ cười ấy là dành cho chính họ và cho cả những người họ yêu thương, những nụ cười tự do và ấm áp.
Trong tình yêu. Ai cũng sợ và lo lắng bản thân bị tổn thương vậy nên trước khi điều đó xẩy ra họ sẽ chủ động làm cho người khác tổn thương trước. Những người như vậy họ không phải là kẻ mạnh mẽ gì cả mà là những kẻ yếu ớt nhất. Một chút vị tha, một chút tha thứ, một chút tin tưởng cũng không có nổi. Sự tha thứ thật sự chỉ có thể từ những kẻ mạnh mà thôi. Những con người biết yêu thương thật lòng nếu bị tổn thương họ sẽ không bao giờ quay lại làm người khác tổn thương, họ sẽ chủ động ra đi và tha thứ. Sự tha thứ thật sự để trả lại sự bình yên cho tâm hồn, tha thứ là cho kẻ khác, còn bình yên là để cho chính mình. Tha thứ thật sự phải là sự tha thứ mãi mãi. Ai cũng sợ tổn thương lắm chứ, nhưng điều đáng sợ hơn là không được ở bên người mà mình yêu thương, không được quan tâm và lo lắng cho người mình thích. Tổn thương thì có sao chứ? Yêu sai cũng không có làm sao cả- cùng lắm là trái tim và tâm hồn bị tổn thương thôi. Còn nếu không được ở bên người mình yêu thương khi vẫn còn có cơ hội thì có lẽ rằng chúng ta sẽ hối hận cả cuộc đời này. Yêu lầm, yêu sai, yêu không đúng lúc, yêu không đúng người cũng không có gì là ghê gớm cả, những sai lầm đó thuộc về tuổi trẻ, thuộc về những thứ cảm xúc luôn đáng được trân trọng.
Trong tình yêu ai cũng suy nghĩ và tính toán. Bạn nghĩ, tôi nghĩ, gia đình nghĩ, bạn bè nghĩ và cả cái xã hội này cũng nghĩ. Ai cũng suy nghĩ vậy thì suy nghĩ của tôi là chả suy nghĩ gì cả. Cảm thấy thương yêu nhau, quan tâm lo lắng cho nhau, muốn được cùng nhau đi suốt cuộc đời này vậy là đủ. Còn những cái suy nghĩ kia hãy để cho những con người nhàn rỗi thích lo chuyện người khác nghĩ là đủ rồi. Hãy thôi cố gắng để có được tình yêu bằng cách nỗ lực sao cho đạt được hình mẫu mà người khác tạo ra đi. Nếu sự nỗ lực đó may mắn có được thì với cuộc sống của chính mình khi ở bên những con người luôn tính toán và lựa chọn đó cũng thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Có thể trong tình yêu một lúc nào đó bạn sẽ là người chiến thắng, là người giành được vị trí trong cuộc sống của người khác, để lại biết bao kẻ bại trận. Nhưng cũng chẳng có gì đảm bảo một ngày nào đó bạn cũng sẽ không phải là một trong số những kẻ bại trận và phải nhường vị trí ấy cho kẻ mạnh hơn.
Nếu có thể hãy để những lo toan, sự tính toán và suy nghĩ trong cuộc sống ra khỏi tình yêu. Tình yêu trước hết phải là tình yêu đã, đừng cố gắng để tình yêu ấy bao hàm cả cuộc sống này trong đó!
 


_________________
Có nỗi buồn triền miên, làm trái tim hoá đá
Có những dòng lệ nhỏ, khiến đá hoá thành tim.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Program Skills:  ASP.Net MVC 3/4; C#; VB.Net/ VB 6.0; Java Applet/Swing; JS/JavaScript; Bootstrap/ AngularJS; HTML/CSS; Turbo C/ Turbo C++; Pascal...
Xem mẫu Phần mêm quản lý ở đây     -           Xem mẫu Bán hàng trực tuyến ở đây
Nguyễn Ích Hoàn
new_life02081989@yahoo.com
nguyenichhoan1989@gmail.com
Xem lý lịch thành viên http://khoanglang89.forumvi.com

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bài viết mới cùng chuyên mục

    Bài viết liên quan vớiĐể cuộc sống ra khỏi tình yêu

      Permissions in this forum:
      Bạn không có quyền trả lời bài viết