Khoanglang89
Bạn hãy đăng nhập hoặc đăng ký
Khoanglang89

NHẬN THIẾT KẾ WEBSITE/ SOFTWARE - LÀM ĐỒ ÁN TỐT NGHIỆP, ĐỒ ÁN CHUYÊN MÔN NGÀNH CÔNG NGHỆ THÔNG TIN


Chủ đề liên quan

Bài cùng chủ đề
Bức thư tình đầu tiên27-04-2015
Thanh Hóa 15/08/2008
Thảo xa nhớ.
Thảo à! Chắc khi em nhận được bức thư này thì anh cũng không gặp được và đưa tận tay cho em.Dù rất muốn gặp lại em nhưng anh cứ có một cảm giác chúng ta sẽ phải xa nhau rất lâu nữa. Anh thực sự nhớ em và quãng thời gian xa cách em bấy lâu nay thì có một điều mà anh đã nhiều lần muốn nói với em nhưng cho tới tận bây giờ anh vẫn chưa thể nói ra: “Anh yêu em nhiều lắm Thảo à!”.
Có lẽ năm học mới cũng đã bắt đầu rồi em nhỉ. Em đã trải qua một quãng thời gian đầy khó khăn và vất vả. Dù không thể ở bên em, quan tâm, động viên em trải qua những ngày tháng đó nhưng không một lúc nào anh không nghĩ về em, mong cho em luôn luôn khỏe mạnh. Anh xin lỗi em vì đã không thật lòng với chính mình, với tình yêu mà anh dành cho em! Anh tin dù kết quả có sao đi nữa thì đối với anh, anh vẫn luôn hãnh diện vì biết em đã luôn cố gắng hết mình. Cũng đã 175 ngày rồi mà anh chưa được nhìn thấy em, thấy nụ cười và ánh mắt thơ ngây của em. 175 ngày qua thật dài, anh nhớ em thật nhiều! Những ngày còn ở Hà Nội có những lúc anh đi qua ngõ nhà em nhưng lại không dám vào, có những buổi chiều anh đi qua con đường xưa mà em và anh đã từng đi qua, con đường đó với anh thật đẹp và nhiều kỉ niệm, chính trên con đường này anh đã nhận ra mình đã yêu em. Có những tối anh đứng dưới mái hiên nhà em, chờ đợi một điều gì đó mà chính anh cũng không biết là gì nữa. Dù chỉ một cái bấm chuông là anh sẽ được gặp em, nhưng anh lại không đủ can đảm để làm điều đó. Anh biết nếu gặp em thì mẹ của em sẽ không yên tâm. Anh hiểu được tình cảm mà mẹ dành cho em. Nhừng gì mà mẹ đã làm cũng chỉ là muốn tốt cho em mà thôi. Dù mẹ có ra sao đi nữa thì người yêu thương trên đời này nhất vẫn là mẹ của em. Không gì lớn bằng tình yêu của mẹ dành cho con mình đâu em à. Hãy hiểu cho mẹ em, mẹ còn rất nhiều việc phải lo lắng trong cuộc sống vốn không đơn giản này. Anh và em cũng không thể nào biết được những gì mà mẹ phải hi sinh chịu đựng để mang cho em và cái Linh có một cuộc sống tốt. Nếu có lúc em thấy buồn, có lúc em gục ngã, có lúc em thấy đau lòng thì không có một nơi nào ấm áp hơn lòng mẹ. Mẹ sẽ luôn bên em dù thế nào đi nữa. Tình yeu sẽ đến nhưng có lẽ không đến theo cách mà chúng ta mong muốn. Tình yêu của mẹ dành cho em cũng vậy. Anh mong em sẽ quan tâm, sẻ chia với mẹ những gì mà em có thể làm được. Mẹ sẽ rất vui và yêu thương em nhiều hơn. Hãy quan tâm tới cái Linh nữa, nó còn nhỏ nên chưa biết gì đâu. Dù khó nhưng anh luôn tin em của anh sẽ làm được.
Không biết anh đã yêu em từ lúc nào nữa. Có lẽ là từ cái lần mà anh và em đi mua kem về cho lớp học them tiếng Anh. Đó cũng là lần đầu tiên trong đời anh chở một người con gái đi trên xe đạp. Hôm đó khi chợt nhìn vào đôi mắt em anh thấy trong lòng tràn dâng những niềm hạnh phúc. Một cảm giác mà từ rất lâu rồi anh mới nhận thấy trong cuộc đời mình. Anh sẽ nhớ như in cái ngày thật đẹp đó trong trái tim mình. Những tháng ngày sống thật gần em đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh! Dù đang sống trong những nỗi buồn, những nỗi đâu vô bờ thì mỗi khi gặp em thì anh vẫn luôn thấy rất vui và mỉm cười. Những khi thấy em, nói chuyện với em, thấy em cười thì dường như trong anh những nỗi buồn như tan biến đâu mất. Em có biết điều gì đẹp nhất trên đời này không? Đó chính là nụ cười của em đó! Những lúc buồn, những lúc cô đơn thì chỉ cần nghĩ tới em, nhớ về nụ cười và anh mắt thân thương đó thì anh sẽ mỉm cười và vững bước vượt qua tất cả. Một nụ cười đẹp nhất trên đời, một nụ cười sẽ luôn bên anh trong từng khoảnh khắc buồn vui. Nếu có một ước mơ thì anh muốn sẽ được sống lại trọn vẹn những tháng ngày hạnh phúc đó. Anh sẽ biết yêu thương em nhiều hơn và sống tốt hơn. Chỉ đến khi xa em thì anh mới nhận ra rằng mình rất nhớ em. Vào cái ngày mà em đến nhà chơi thì anh mới biết rằng mình yêu em. Ngồi bên em, lắng nghe những lời dịu dàng mà em nói, nhìn thật sâu vào đôi mắt em, được thấy nụ cười hạnh phúc trên môi em. Lúc đó anh chỉ mong sao thời gian ngừng trôi mãi mãi để hai ta sẽ bên nhau mãi mãi không rời xa. Hôm đó trời rất lạnh nhưng anh thấy em chỉ mặc một chiếc áo trắng đồng phục. Anh rất thích em mặc mầu trắng, một mầu trắng trinh nguyên không thể nào lẫn với một mầu khác. Nhưng hôm đó khi thấy em mặc vậy thì anh thấy buồn và đau lòng lắm. Anh thấy mình thật vô dụng vì dù rất yêu em nhưng anh lại không thể ở bên em, chăm sóc cho em, nhắc em giữ gìn sức khỏe, mặc áo ấm mỗi khi giá lạnh về, sưởi ấm cho tâm hồn em mỗi lúc cô đơn. Anh mong em hãy tha lỗi cho anh!
Từ ngày em đến trong trái tim anh cũng là lúc những nỗi buồn bấy lâu nay luôn theo anh ra đi. Em đã cho anh nhận ra rằng tình yêu thật sự luôn ở bên mỗi chúng ta chứ không phải ở một nơi nào đó xa xôi như chúng ta từng nghĩ. Từ lúc yêu em, anh hiểu ra cuộc sống này thật sự rất đẹp. Dù vẫn biết còn nhiều cay đắng, nhiều tính toán, nhiều vật chất phù du, nhưng vẫn còn tình yêu, vẫn còn có những tâm hồn trong trắng. Dù có lúc bão giông ngập tràn hay bầu trời đầy u ám thì trong tim anh vẫn nguyên vẹn bóng dáng em. Một Phương Thảo đáng yêu, nơi mang cho anh nhiều niềm vui, nơi mang cho anh sự bình yên trong tâm hồn, một cô bé nhỏ xin nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kì ai khác. Anh biết có lúc em buồn nhưng trong tất cả những lần gặp nhau thì chưa một lúc nào anh không thấy nụ cười trên môi em. Em thật sự là người con gái rất can đảm, nụ cười trên môi trong mọi khoảnh khắc đó không phải ai cũng có thể làm được. Anh rất tự hào về em. Hãy cứ mãi là Phương Thảo đã làm cho anh rung động em nhé! .Thời gian trôi đi có những điều phải thay đổi, dù nhiều, dù ít nhưng anh sẽ luôn giữ mãi trong trái tim mình một tình yêu đã luôn dành riêng cho em thật nguyên vẹn, một Phương Thảo đáng yêu nhất trên đời này! Anh không mong gì hơn là những tháng ngày anh không được ở bên em thì em vẫn luôn sống rất vô tư và hạnh phúc, vẫn nụ cười trong trắng đến thơ ngây.
Từ trước tới nay anh đã có những sai lầm, những sai lầm không thể nào quên. Đã có những lúc anh lặng im nhìn tất cả ra đi mà không làm được gì. Những ngày tháng khó khăn nhât thật tuyệt vời khi em đã đến bên anh, nhẹ nhành như những tia nắng ấm áp đã sưởi ấm trái tim anh đi qua buồn đau. Điều đúng đắn nhất từ trước tới nay mà anh đã làm đúng là nhận ra một điều: “Đôi khi chúng ta phải mất đi tất cả, cả những điều quan trọng nhất để có được điều thực sự không thể thiếu với mỗi chúng ta”. Và từ đó anh  nhận ra em là điều không thể thiếu trong trái tim anh. Anh biết mình sẽ còn phải cố gắng thật nhiều nữa nhưng anh vẫn tin rằng em sẽ luôn bên anh, mong cho anh vượt qua tất cả.
Dù không muốn nhưng có lẽ anh sẽ phải xa em thật lâu nữa. Vì những lỗi lầm trong quá khứ nên cho tới tận bây giờ anh vẫn chưa có gì cả, chưa thể mang cho em những điều tốt nhất. Anh phải xa em, xa Hà Nội nơi có người mà anh yêu thương để về Nam Định học, vì đây là mong ước cuối cùng của bố anh. Có một điều mà anh chưa yên tâm đó là em! Anh thương em nhiều lắm. Không biết mỗi tối khi đi học về muộn em có làm sao không? Không biết gió lạnh về em mặc có đủ ấm? Những lúc buồn vui có ai bên em, lắng nghe em nói?... Nhưng dù sao thì anh cũng luôn mong em hãy nhớ rằng anh luôn bên em, yêu em bằng cả trái tim này! Tuy anh không thể ở bên em khi xung quanh em ngập tràn niềm vui, niềm hạnh phúc. Chỉ xin được ở bên cạnh em khi em thấy buồn, khi tất cả đã trôi qua thì anh sẽ vẫn ở lại cùng em. Anh sẽ cố gắng thi thật tốt để thi lại đại học, để quay về bên em, ôm em thật lâu và nói : “Anh yêu em, mãi mãi”. Và chúng ta sẽ không bao giờ xa cách nữa. Hãy chờ anh em nhé!
Hứa với anh không được buồn em nhé, hãy cố gắng cười như lúc xưa anh vẫn thấy em luôn như vậy. Anh chẳng mong gì hơn là khi gặp lại em thì anh sẽ thấy em vui vẻ và hạnh phúc. Anh sẽ luôn đợi chờ em và mong rằng em cũng sẽ chờ anh. Anh sẽ quay về bên em vào một ngày không xa. Anh yêu em!
Chúc cho em luôn vui vẻ và hạnh phúc.
Yêu em nhiều
TB: Anh nhớ em nhiều lắm. Anh luôn mong được gặp lại em và được nghe giọng nói dịu dàng của em. Tặng cho em bài thơ mà anh đã viết cho em:
Xe đạp ơi
 
Kìa dáng ai nhỏ bé mà duyên dáng
ánh mắt đẹp tựa vầng sáng thái dương
Nụ cười của em mang mùa xuân đã đến
Anh ngắm nhìn, nghe hạnh phúc tràn dâng.
 
Dáng em nhỏ xinh trên chiếc xe đạp đó
Anh trộm nhìn từ nơi ấy xa xôi,
Mà sao chỉ thấy một thiên thần toả sáng
Đi theo cùng với những ước mơ.
 
Lặng nhìn em trên phố đông đúc
Gió nô đùa làm bay mái tóc em
Chợt ngượng ngùng em chào anh bất chit
Anh mỉm cười mà chẳng nói nên câu.
 
Nhớ lúc em cùng anh đi xe đạp trên phố
đi qua cả những góc phố bình yên
Nắng chan hoà mang gió về ấm áp
Cũng không nồng nàn bằng tiếng nói của Em.
 
Rồi cứ thế anh yêu em mà không hề hay biết
Nay xa rồi anh chỉ biết nhớ mong thôi
Một lần gặp lại em cho anh ngàn thương nhớ
Mỗi ngày dài cho anh nhớ thương hơn,
 
Trái tim anh nay sao đập mạnh mẽ
Yêu em nhiều em có biết khôn gem?
Xe đạp ơi! Anh yêu em nhiều lắm
Hãy mãi là một thời trong trắng đến thơ ngây.
 
Một ngày không xa, trên chiếc xe đầy hạnh phúc
Anh đưa người qua tất cả khó khăn.
Dù không cao sang nhưng anh tin rằng ta đã
Mãi muôn đời, muôn kiếp bên nhau!

09/03/2008


by Admin
Các bài khác cùng chuyên mục


No Comment.

You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Admin

avatar
Admin
Admin
Thanh Hóa 15/08/2008
Thảo xa nhớ.
Thảo à! Chắc khi em nhận được bức thư này thì anh cũng không gặp được và đưa tận tay cho em.Dù rất muốn gặp lại em nhưng anh cứ có một cảm giác chúng ta sẽ phải xa nhau rất lâu nữa. Anh thực sự nhớ em và quãng thời gian xa cách em bấy lâu nay thì có một điều mà anh đã nhiều lần muốn nói với em nhưng cho tới tận bây giờ anh vẫn chưa thể nói ra: “Anh yêu em nhiều lắm Thảo à!”.
Có lẽ năm học mới cũng đã bắt đầu rồi em nhỉ. Em đã trải qua một quãng thời gian đầy khó khăn và vất vả. Dù không thể ở bên em, quan tâm, động viên em trải qua những ngày tháng đó nhưng không một lúc nào anh không nghĩ về em, mong cho em luôn luôn khỏe mạnh. Anh xin lỗi em vì đã không thật lòng với chính mình, với tình yêu mà anh dành cho em! Anh tin dù kết quả có sao đi nữa thì đối với anh, anh vẫn luôn hãnh diện vì biết em đã luôn cố gắng hết mình. Cũng đã 175 ngày rồi mà anh chưa được nhìn thấy em, thấy nụ cười và ánh mắt thơ ngây của em. 175 ngày qua thật dài, anh nhớ em thật nhiều! Những ngày còn ở Hà Nội có những lúc anh đi qua ngõ nhà em nhưng lại không dám vào, có những buổi chiều anh đi qua con đường xưa mà em và anh đã từng đi qua, con đường đó với anh thật đẹp và nhiều kỉ niệm, chính trên con đường này anh đã nhận ra mình đã yêu em. Có những tối anh đứng dưới mái hiên nhà em, chờ đợi một điều gì đó mà chính anh cũng không biết là gì nữa. Dù chỉ một cái bấm chuông là anh sẽ được gặp em, nhưng anh lại không đủ can đảm để làm điều đó. Anh biết nếu gặp em thì mẹ của em sẽ không yên tâm. Anh hiểu được tình cảm mà mẹ dành cho em. Nhừng gì mà mẹ đã làm cũng chỉ là muốn tốt cho em mà thôi. Dù mẹ có ra sao đi nữa thì người yêu thương trên đời này nhất vẫn là mẹ của em. Không gì lớn bằng tình yêu của mẹ dành cho con mình đâu em à. Hãy hiểu cho mẹ em, mẹ còn rất nhiều việc phải lo lắng trong cuộc sống vốn không đơn giản này. Anh và em cũng không thể nào biết được những gì mà mẹ phải hi sinh chịu đựng để mang cho em và cái Linh có một cuộc sống tốt. Nếu có lúc em thấy buồn, có lúc em gục ngã, có lúc em thấy đau lòng thì không có một nơi nào ấm áp hơn lòng mẹ. Mẹ sẽ luôn bên em dù thế nào đi nữa. Tình yeu sẽ đến nhưng có lẽ không đến theo cách mà chúng ta mong muốn. Tình yêu của mẹ dành cho em cũng vậy. Anh mong em sẽ quan tâm, sẻ chia với mẹ những gì mà em có thể làm được. Mẹ sẽ rất vui và yêu thương em nhiều hơn. Hãy quan tâm tới cái Linh nữa, nó còn nhỏ nên chưa biết gì đâu. Dù khó nhưng anh luôn tin em của anh sẽ làm được.
Không biết anh đã yêu em từ lúc nào nữa. Có lẽ là từ cái lần mà anh và em đi mua kem về cho lớp học them tiếng Anh. Đó cũng là lần đầu tiên trong đời anh chở một người con gái đi trên xe đạp. Hôm đó khi chợt nhìn vào đôi mắt em anh thấy trong lòng tràn dâng những niềm hạnh phúc. Một cảm giác mà từ rất lâu rồi anh mới nhận thấy trong cuộc đời mình. Anh sẽ nhớ như in cái ngày thật đẹp đó trong trái tim mình. Những tháng ngày sống thật gần em đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh! Dù đang sống trong những nỗi buồn, những nỗi đâu vô bờ thì mỗi khi gặp em thì anh vẫn luôn thấy rất vui và mỉm cười. Những khi thấy em, nói chuyện với em, thấy em cười thì dường như trong anh những nỗi buồn như tan biến đâu mất. Em có biết điều gì đẹp nhất trên đời này không? Đó chính là nụ cười của em đó! Những lúc buồn, những lúc cô đơn thì chỉ cần nghĩ tới em, nhớ về nụ cười và anh mắt thân thương đó thì anh sẽ mỉm cười và vững bước vượt qua tất cả. Một nụ cười đẹp nhất trên đời, một nụ cười sẽ luôn bên anh trong từng khoảnh khắc buồn vui. Nếu có một ước mơ thì anh muốn sẽ được sống lại trọn vẹn những tháng ngày hạnh phúc đó. Anh sẽ biết yêu thương em nhiều hơn và sống tốt hơn. Chỉ đến khi xa em thì anh mới nhận ra rằng mình rất nhớ em. Vào cái ngày mà em đến nhà chơi thì anh mới biết rằng mình yêu em. Ngồi bên em, lắng nghe những lời dịu dàng mà em nói, nhìn thật sâu vào đôi mắt em, được thấy nụ cười hạnh phúc trên môi em. Lúc đó anh chỉ mong sao thời gian ngừng trôi mãi mãi để hai ta sẽ bên nhau mãi mãi không rời xa. Hôm đó trời rất lạnh nhưng anh thấy em chỉ mặc một chiếc áo trắng đồng phục. Anh rất thích em mặc mầu trắng, một mầu trắng trinh nguyên không thể nào lẫn với một mầu khác. Nhưng hôm đó khi thấy em mặc vậy thì anh thấy buồn và đau lòng lắm. Anh thấy mình thật vô dụng vì dù rất yêu em nhưng anh lại không thể ở bên em, chăm sóc cho em, nhắc em giữ gìn sức khỏe, mặc áo ấm mỗi khi giá lạnh về, sưởi ấm cho tâm hồn em mỗi lúc cô đơn. Anh mong em hãy tha lỗi cho anh!
Từ ngày em đến trong trái tim anh cũng là lúc những nỗi buồn bấy lâu nay luôn theo anh ra đi. Em đã cho anh nhận ra rằng tình yêu thật sự luôn ở bên mỗi chúng ta chứ không phải ở một nơi nào đó xa xôi như chúng ta từng nghĩ. Từ lúc yêu em, anh hiểu ra cuộc sống này thật sự rất đẹp. Dù vẫn biết còn nhiều cay đắng, nhiều tính toán, nhiều vật chất phù du, nhưng vẫn còn tình yêu, vẫn còn có những tâm hồn trong trắng. Dù có lúc bão giông ngập tràn hay bầu trời đầy u ám thì trong tim anh vẫn nguyên vẹn bóng dáng em. Một Phương Thảo đáng yêu, nơi mang cho anh nhiều niềm vui, nơi mang cho anh sự bình yên trong tâm hồn, một cô bé nhỏ xin nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kì ai khác. Anh biết có lúc em buồn nhưng trong tất cả những lần gặp nhau thì chưa một lúc nào anh không thấy nụ cười trên môi em. Em thật sự là người con gái rất can đảm, nụ cười trên môi trong mọi khoảnh khắc đó không phải ai cũng có thể làm được. Anh rất tự hào về em. Hãy cứ mãi là Phương Thảo đã làm cho anh rung động em nhé! .Thời gian trôi đi có những điều phải thay đổi, dù nhiều, dù ít nhưng anh sẽ luôn giữ mãi trong trái tim mình một tình yêu đã luôn dành riêng cho em thật nguyên vẹn, một Phương Thảo đáng yêu nhất trên đời này! Anh không mong gì hơn là những tháng ngày anh không được ở bên em thì em vẫn luôn sống rất vô tư và hạnh phúc, vẫn nụ cười trong trắng đến thơ ngây.
Từ trước tới nay anh đã có những sai lầm, những sai lầm không thể nào quên. Đã có những lúc anh lặng im nhìn tất cả ra đi mà không làm được gì. Những ngày tháng khó khăn nhât thật tuyệt vời khi em đã đến bên anh, nhẹ nhành như những tia nắng ấm áp đã sưởi ấm trái tim anh đi qua buồn đau. Điều đúng đắn nhất từ trước tới nay mà anh đã làm đúng là nhận ra một điều: “Đôi khi chúng ta phải mất đi tất cả, cả những điều quan trọng nhất để có được điều thực sự không thể thiếu với mỗi chúng ta”. Và từ đó anh  nhận ra em là điều không thể thiếu trong trái tim anh. Anh biết mình sẽ còn phải cố gắng thật nhiều nữa nhưng anh vẫn tin rằng em sẽ luôn bên anh, mong cho anh vượt qua tất cả.
Dù không muốn nhưng có lẽ anh sẽ phải xa em thật lâu nữa. Vì những lỗi lầm trong quá khứ nên cho tới tận bây giờ anh vẫn chưa có gì cả, chưa thể mang cho em những điều tốt nhất. Anh phải xa em, xa Hà Nội nơi có người mà anh yêu thương để về Nam Định học, vì đây là mong ước cuối cùng của bố anh. Có một điều mà anh chưa yên tâm đó là em! Anh thương em nhiều lắm. Không biết mỗi tối khi đi học về muộn em có làm sao không? Không biết gió lạnh về em mặc có đủ ấm? Những lúc buồn vui có ai bên em, lắng nghe em nói?... Nhưng dù sao thì anh cũng luôn mong em hãy nhớ rằng anh luôn bên em, yêu em bằng cả trái tim này! Tuy anh không thể ở bên em khi xung quanh em ngập tràn niềm vui, niềm hạnh phúc. Chỉ xin được ở bên cạnh em khi em thấy buồn, khi tất cả đã trôi qua thì anh sẽ vẫn ở lại cùng em. Anh sẽ cố gắng thi thật tốt để thi lại đại học, để quay về bên em, ôm em thật lâu và nói : “Anh yêu em, mãi mãi”. Và chúng ta sẽ không bao giờ xa cách nữa. Hãy chờ anh em nhé!
Hứa với anh không được buồn em nhé, hãy cố gắng cười như lúc xưa anh vẫn thấy em luôn như vậy. Anh chẳng mong gì hơn là khi gặp lại em thì anh sẽ thấy em vui vẻ và hạnh phúc. Anh sẽ luôn đợi chờ em và mong rằng em cũng sẽ chờ anh. Anh sẽ quay về bên em vào một ngày không xa. Anh yêu em!
Chúc cho em luôn vui vẻ và hạnh phúc.
Yêu em nhiều
TB: Anh nhớ em nhiều lắm. Anh luôn mong được gặp lại em và được nghe giọng nói dịu dàng của em. Tặng cho em bài thơ mà anh đã viết cho em:
Xe đạp ơi
 
Kìa dáng ai nhỏ bé mà duyên dáng
ánh mắt đẹp tựa vầng sáng thái dương
Nụ cười của em mang mùa xuân đã đến
Anh ngắm nhìn, nghe hạnh phúc tràn dâng.
 
Dáng em nhỏ xinh trên chiếc xe đạp đó
Anh trộm nhìn từ nơi ấy xa xôi,
Mà sao chỉ thấy một thiên thần toả sáng
Đi theo cùng với những ước mơ.
 
Lặng nhìn em trên phố đông đúc
Gió nô đùa làm bay mái tóc em
Chợt ngượng ngùng em chào anh bất chit
Anh mỉm cười mà chẳng nói nên câu.
 
Nhớ lúc em cùng anh đi xe đạp trên phố
đi qua cả những góc phố bình yên
Nắng chan hoà mang gió về ấm áp
Cũng không nồng nàn bằng tiếng nói của Em.
 
Rồi cứ thế anh yêu em mà không hề hay biết
Nay xa rồi anh chỉ biết nhớ mong thôi
Một lần gặp lại em cho anh ngàn thương nhớ
Mỗi ngày dài cho anh nhớ thương hơn,
 
Trái tim anh nay sao đập mạnh mẽ
Yêu em nhiều em có biết khôn gem?
Xe đạp ơi! Anh yêu em nhiều lắm
Hãy mãi là một thời trong trắng đến thơ ngây.
 
Một ngày không xa, trên chiếc xe đầy hạnh phúc
Anh đưa người qua tất cả khó khăn.
Dù không cao sang nhưng anh tin rằng ta đã
Mãi muôn đời, muôn kiếp bên nhau!

09/03/2008


_________________
Có nỗi buồn triền miên, làm trái tim hoá đá
Có những dòng lệ nhỏ, khiến đá hoá thành tim.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Program Skills:  ASP.Net MVC 3/4; C#; VB.Net/ VB 6.0; Java Applet/Swing; JS/JavaScript; Bootstrap/ AngularJS; HTML/CSS; Turbo C/ Turbo C++; Pascal...
Xem mẫu Phần mêm quản lý ở đây     -           Xem mẫu Bán hàng trực tuyến ở đây
Nguyễn Ích Hoàn
new_life02081989@yahoo.com
nguyenichhoan1989@gmail.com
Xem lý lịch thành viên http://khoanglang89.forumvi.com
Share this post on: diggdeliciousredditstumbleuponslashdotyahoogooglelive

No Comment.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết