Khoanglang89
Bạn hãy đăng nhập hoặc đăng ký
Khoanglang89

NHẬN THIẾT KẾ WEBSITE/ SOFTWARE - LÀM ĐỒ ÁN TỐT NGHIỆP, ĐỒ ÁN CHUYÊN MÔN NGÀNH CÔNG NGHỆ THÔNG TIN


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Tôi yêu (Hải Đăng) on Tue Dec 04, 2012 6:00 pm

phuongnhi1993nl


Loading
Tôi yêu (Hải Đăng)


Tôi tập yêu cuộc sống lại từ đầu, không phải theo một cách mới, mà
yêu theo một lối cũ như trước. Khi tôi nhận ra những thói quen tốt đẹp đang dần
rời xa mình, tôi hoảng hốt…



Tập lại một thói quen cũ không phải là một điều khó khăn.


Tôi yêu những buổi sớm mặt trời chưa nhô cao, khi những ánh nắng
đầu tiên chưa kịp soi vào mặt người, không gian đầy màu xám. Bầu không khí theo
những khoảng thời gian, có khi lạnh nhè nhè, có khi lạnh buốt nhưng đều mang
lại cảm giác nhẹ nhàng, phơi phới. Một buổi sớm đẹp. Tôi yêu những ngày gió
lộng, những lo toan, những muộn phiền, những nghĩ suy… dường như trôi theo
hướng gió. Dễ chịu lạ.



Tôi yêu tất cả những cành cây, ngọn cỏ, đóa hoa… trên đường về nhà.
Mỗi ngày chúng lại khác đi, xinh đẹp hơn, mới lạ hơn và thu hút hơn. Tôi thích
chầm chậm đi về nhà trên đoạn đường dài để có thể nhìn hết những thứ xinh đẹp
xung quanh mình, để biết rằng mình thật hạnh phúc.



Tôi yêu góc quán tôi hay ngồi một mình, chậm chạp gặm nhấm sự cô
đơn, chậm chạp quan sát sự sống trước mắt mình, và chậm chạp suy nghĩ.



Tôi yêu bờ biển của tôi. Lạ. Tình yêu ấy ngày một dầy thêm. Có lẽ
biển đã cất giữ quá nhiều những kỷ niệm và những ưu tư của tôi. Những mối dây
tình cảm của tôi đều hướng về biển: những mối tình, những lần cô đơn, bạn bè,…
Làm sao tôi diễn tả cho hết cảm xúc của mình mỗi lần ngồi ngắm biển hay những
lần tôi thả bộ trên dãi cát quyện chặt phù sa. Làm sao mà tôi biết tôi lại yêu
biển nhiều đến thế…



Tôi yêu những lần nhói đau. Những lần tôi khóc nức nở vì vấp ngã.
Và tôi biết mình hãy còn bé nhỏ lắm, phải cố gắng nhiều hơn nữa, tôi ơi!



Tôi yêu những bài thơ tôi viết, dẫu không hay nhưng làm tôi thỏa ý
thích xếp vần và giãi bày cảm xúc. Tôi thích đọc thơ và dễ xúc động trước thơ,
dù sự thực tôi học văn không giỏi lắm.



Sẽ không bao giờ kể được hết những điều mà mình yêu, vì cuộc sống
có quá nhiều thứ khiến mình phải lưu tâm và lưu luyến. Khi mình còn yêu, nghĩa
là mình không hời hợt, không vô tâm và không nhàn nhạt. Tôi tin như thế.



Nói ra những điều mình yêu, để biết sống thú vị như thế nào.


"Cuộc sống bao giờ cũng
có hai mặt… Đến trái tim cũng đâu hoàn toàn là máu đỏ, một nửa đã là máu đen
rồi… Vì vậy, đừng bi quan…"-Đặng Thùy Trâm-






Nguồn: Internet

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bài viết mới cùng chuyên mục

    Bài viết liên quan vớiTôi yêu (Hải Đăng)

      Permissions in this forum:
      Bạn không có quyền trả lời bài viết